Tiền Giang: Thượng tọa Thích Nhuận Đức giảng Quy Sơn Cảnh Sách tại Hạ trường Thiên Phước

Thứ bảy, 08/06/2024, 14:39 GMT+7
Tiền Giang: Thượng tọa Thích Nhuận Đức giảng Quy Sơn Cảnh Sách tại Hạ trường Thiên Phước

Tiền Giang: Thượng tọa Thích Nhuận Đức giảng Quy Sơn Cảnh Sách tại Hạ trường Thiên Phước

PGTG – Nhận lời phân công của Ban Tổ chức khóa An cư Kiết hạ Phật lịch 2568, sáng ngày 8/6/2024 (mùng 3/4 năm Giáp Thìn) Thượng tọa Thích Nhuận Đức - Phó trưởng Ban BTS GHPGVN tỉnh Tiền Giang chia sẻ với chư Ni hành giả An cư tại trường hạ chùa Thiên Phước về nội dung trong Quy Sơn Cảnh Sách.

Sáng nay, buổi học thứ hai tại Hạ trường, Thượng tọa Thích Nhuận Đức chia sẻ nội dung đoạn thứ tư trong Văn Cảnh Sách của ngài Linh Hựu.
何乃纔豋戒品。便言我是比丘。檀越所須。喫用常住。不解忖思來處。謂言法爾合供。喫了聚頭喧喧。但說人間雜話。然則一期趁樂。不知樂是苦因。曩刼徇塵。未嘗返省。時光淹沒。歲月蹉跎。受用殷繁。施利濃厚。動經年載。不擬棄離。積聚滋多。保持幻質。導師有敕。戒勗比丘。進道嚴身。三常不足。人多於此。躭味不休。日往月來。颯然白首。後學未聞旨趣。應須博問先知。將謂出家貴求衣食。

Âm Hán-Việt:
Hà nãi tài đăng giới phẩm, tiện ngôn ngã thị Tỷ Kheo. Đàn việt sở tu, khiết dụng thường trú, bất giải thỗn tư lai xứ, vị ngôn pháp nhĩ hiệp cúng. Khiết liễu tụ đầu huyên huyên, đãn thuyết nhân gian tạp thoại. Nhiên tắc nhất kỳ sấn lạc, bất tri lạc thị khổ nhân. Nẵng kiếp tuẫn trần, vị thường phản tỉnh. Thời quang yểm một, tuế nguyệt sa đà, thọ dụng ân phồn, thí lợi nùng hậu, động kinh niên tải, bất nghĩ khí ly. Tích tụ tư đa, bảo trì huyễn chất. Đạo sư hữu sắc, giới húc Tỷ Kheo, tiến đạo nghiêm thân, tam thường bất túc. Nhân đa ư thử đam vị bất hưu, nhật vãng nguyệt lai, táp nhiên bạch thủ. Hậu học vị văn chỉ thú, ưng tu bác vấn tiên tri, tương vị xuất gia quí cầu y thực.

Việt dịch:
“Tại sao vừa được giới phẩm lại tùy tiện cho mình là bậc Tỳ-kheo? Dùng của thí chủ, ăn của thường trú, không biết xét nghĩ cho kỹ những thứ ấy từ đâu mà có, lại nói bừa rằng hiến cúng như vậy là lẽ tất nhiên đúng pháp. Ăn rồi, xúm đầu huyên náo, chỉ nói toàn những chuyện tạp của thế gian. Nhưng đó là cái vui nhất thời mà không biết chính cái vui đó lại là nguyên nhân của đau khổ. Bao kiếp xưa kia, chạy theo trần cảnh, chưa từng phản tỉnh. Thời giờ mãi trôi, năm tháng lần lữa, hưởng dụng càng nhiều, lợi dưỡng càng lắm, trãi qua nhiều năm mà chẳng nghĩ tính đến việc rời bỏ. Tích chứa cho nhiều, cũng chỉ vì nuôi giữ lấy cái thân xác hư huyễn này mà thôi. Đấng Đạo Sư có khuyên răng và khuyến khích Tỳ Kheo phải giữ thân mà tiến trên đường Đạo, còn ba việc ăn, mặt, và ngủ thường ngày đừng nên cho đầy đủ quá. Con người đa số đều đam mê những mùi vị ấy không ngừng, ngày qua tháng lại, thoáng chốc đã bạc đầu. Cho nên kẻ hậu học chưa nghe được ý chỉ huyền diệu của Phật Pháp phải học hỏi sâu rộng với các bậc giác ngộ đi trước, sao lại có thể nói rằng việc xuất gia quý ở nơi cầu cơm no áo ấm?”

Qua việc giới thiệu đoạn kinh, Thượng tọa nhấn mạnh về tầm quan trọng việc học giáo lý đạo Phật. Thượng tọa cho rằng, mỗi Tăng Ni phải có bổn phận cố gắng học Kinh, Luận của Đức Phật cho thật vững chắc; phải tự rèn luyện cho mình sung mãn về Giới để làm nền tảng hướng dẫn Phật tử đi đúng và hành đúng chánh pháp. Như Tổ Quy Sơn dạy: “tìm học kinh giáo, nghiên cứu nghĩa lý cho rõ ràng, truyền bá rộng khắp, tiếp đón diều dắt người đời sau, để báo đền ân đức của Phật.”

Một số ảnh ghi nhận:

Hạnh Phương


Người viết : admin